Nhiều người hay hỏi tôi. “Ngủ cho sướng, chạy làm gì cho mệt?”. “Đi làm cả tuần chưa đủ áp lực sao?”. “Sao lại bỏ tiền đi hành xác?”.
Tôi thường mỉm cười. Rất khó để giải thích bằng vài câu ngắn gọn. Nếu bạn chưa từng xỏ giày lúc rạng sáng. Chưa từng nếm vị mồ hôi mặn chát. Bạn sẽ khó mà hiểu được. Bài viết này là câu trả lời của tôi.

Cuộc chiến lúc 4 giờ sáng – sự cám dỗ của sự an nhàn.
Nhiều người nghĩ chạy bộ bắt đầu ở công viên. Không phải. Nó bắt đầu ngay trên giường ngủ. Lúc 4 giờ sáng.
Chuông báo thức reo. Ngoài trời vẫn đen kịt. Nhìn sang bên cạnh, vợ con vẫn đang say giấc nồng. Chiếc chăn lúc này thật ấm áp.
Giọng nói trong đầu bắt đầu vang lên. “Ngủ thêm đi”. “Mình làm việc mệt mỏi cả tuần rồi”. “Nghỉ một ngày cũng đâu sao”. Sự an nhàn luôn vẫy gọi rất ngọt ngào.
Nhưng tôi tung chăn. Rón rén bước xuống giường để không làm mọi người thức giấc. Xỏ chân vào giày và bước ra ngoài.
Đó là chiến thắng đầu tiên trong ngày. Tôi đã thắng sự lười biếng. Đâu ai ép tôi thức dậy. Đâu ai trừ lương nếu tôi ngủ nướng. Nhưng tôi chọn kỷ luật. Chạy bộ rèn cho tôi sự kiểm soát cuộc đời mình. Bắt đầu từ chính giấc ngủ.

Bức tường km 26 – 30 – trả tiền để đi đày đọa thể xác?
Nhiều người bảo tôi gàn dở. Bỏ tiền triệu đăng ký giải chạy 42km. Tốn thời gian đi lại. Lại còn rước khổ vào thân.
Nhưng chạy bộ không phải chuyện đùa. Nửa chặng đầu rất vui và hưng phấn. Nhưng đến km 26 thì mọi thứ sụp đổ. Nhất là dưới cái nắng gắt và gió biển rát mặt ở Cần Giờ.
Lượng đường trong cơ thể cạn kiệt. Cơ bắp căng cứng. Từng bước chân nặng trịch như đeo chì. Đau buốt lên tận sống lưng.
Đó là lúc tôi “đụng tường”. Thể xác gào thét đòi bỏ cuộc. Tâm trí liên tục phán xét. “Dừng đi, lên xe cứu thương là khỏe ngay”. “Tốn tiền để chuốc lấy cực hình này làm gì?”.
Có những lúc nước mắt tôi rơi. Vừa đau đớn vừa bất lực. Cơ thể gần như đình công. Lúc đó, tôi không chạy bằng chân nữa. Tôi chạy bằng ý chí.
Tôi ép mình bước tiếp. Vượt qua km 30, rồi 42km. Tôi bỏ lại sự hèn nhát ở phía sau. Tôi lột xác thành một con người lì lợm và mạnh mẽ hơn.
Điều còn lại sau những chặng đường – khi thói quen nhỏ định hình cuộc đời lớn.
Sau những đớn đau đó, tôi được gì?
Sức khỏe tốt lên là điều đương nhiên. Nhưng sâu xa hơn, tôi rèn được một tinh thần thép. Đó là tinh thần không bao giờ bỏ cuộc.
Đường chạy giống hệt như cuộc đời. Có lúc kiệt sức. Có lúc hoài nghi bản thân. Nhưng tôi đã từng lết qua những giới hạn khắc nghiệt nhất. Nên tôi biết mình tuyệt đối không được gục ngã trước áp lực.
Khi bạn có một thói quen tốt đủ lớn, thói quen xấu sẽ tự chết đi. Vì phải dậy sớm, tôi bỏ thức khuya. Nhậu nhẹt cũng ít dần. Tôi chú ý đến dinh dưỡng nhiều hơn.
Từ một hành động xỏ giày mỗi sáng, toàn bộ cuộc sống thay đổi. Sự minh mẫn giúp những dự án công việc và các chiến dịch của tôi hiệu quả hơn. Cái tốt nhỏ nhân lên thành cái tốt lớn. Mọi thứ cứ thế đi lên.
Lời kết cho câu hỏi “tại sao?”
Tôi không được tiền thưởng. Tấm huy chương cũng không đổi ra cơm gạo. Nhưng tôi nhận lại phiên bản tốt nhất của chính mình.
Tôi chạy để dám đối diện với khó khăn. Tôi chạy để làm gương cho con cái về sự kiên trì. Và tôi chạy để chiến thắng chính mình.
Người ta không hiểu thì gọi đó là hành xác. Không sao cả. Chỉ những ai từng băng qua vạch đích bằng đôi chân rã rời và trái tim kiêu hãnh, mới hiểu được sự bình yên lạ kỳ trong tâm hồn.
